Tất cả những người không được nhìn thấy trong một khoảng thời gian dài đều có chung tiểu sử cá nhân là họ đã bị mất việc làm trong một cuộc càn quét mà chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ phát động để chống lại những người chỉ trích mình, đặc biệt là các thành viên của phong trào Gulen, sau cuộc đảo chính, theo cổng tin tức Aktif Haber.

Chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ đã buộc tội phong trào Gulen cho ngày 15 tháng 7 đổ máu và cố gắng đổ lỗi cho nhóm này mà họ gọi là “một tổ chức khủng bố có vũ trang”. Trong khi phong trào bác bỏ các cáo buộc và khẳng định mình là một phong trào xã hội với các hoạt động về giáo dục, kinh doanh, công tác từ thiện, thì có thông tin chính phủ theo dõi các thành viên chủ chốt của nhóm để tìm ra cơ cấu tổ chức của họ.

Các thước phim của CCTV và người qua đường chứng kiến các vụ bắt cóc bị cáo buộc cho thấy ít nhất hai người trong số họ (không cùng nhau) bị nhóm người lạ mặt ép buộc phải vào xe ô tô. Trong khi đó, các thành viên gia đình cho biết cảnh sát không sẵn sàng hợp tác trong hầu hết các trường hợp.

Những người được đưa tin đã bị bắt cóc bao gồm hai giáo viên, một nhân viên trường đại học, hai quan chức cơ quan tình báo, một nhân viên của Tổ chức Công nghệ thông tin và Truyền thông (BTİK) và một nhân viên của Cơ quan Cạnh tranh.

Cengiz Usta, không được nhìn thấy trong 17 ngày

  Cengiz Usta, một giáo viên 44 tuổi ở tỉnh Izmir, người đã bị sa thải khỏi vị trí công tác của mình với một sắc lệnh Tình trạng khẩn cấp, đã bị mất tích kể từ ngày 4 tháng 4, tiếp nối hai chuyên gia giáo dục được đề cập dưới đây, những người được cho là đã bị bắt cóc trong cùng tuần đó.

Usta là một giáo viên tại Trường tiểu học Cumhuriyet ở quận Torbali của Izmir cho đến khi ông bị sa thải bởi một sắc lệnh của chính phủ vào ngày 1 tháng 9 năm 2016.

“Em trai tôi đã để con gái ở nhà và đi ra ngoài để trả phí bảo dưỡng thang máy. Anh ấy chưa trở về nhà. Một nhân chứng cho biết em trai tôi đã bị hai người đàn ông ép buộc vào xe ô tô trên đường Abdulkadir. Điều này cũng đã được ghi lại trong hồ sơ của cảnh sát “, Selim Usta, anh trai của người giáo viên, nói với báo chí địa phương.

Önder Asan, không được nhìn thấy trong 20 ngày

Giáo viên triết học 41 tuổi, Önder Asan đã biến mất bí ẩn trong khu phố Şentepe của Ankara, vào ngày 1 tháng 4, theo lời vợ của ông, Fatma Asan.neighborhood, on Apr 1, according to his wife Fatma Asan. 
Cổng thông tin trực tuyến Aktifhaber đưa tin rằng Önder từng làm giáo viên triết học tại một trường trung học, nơi chính phủ đã đóng cửa do các liên quan với phong trào này sau ngày 15 tháng 7.

Fatma sau đó nói rằng bà đã tìm thấy chiếc xe của chồng mình đậu gần Şentepe với lốp bị nổ. Fatma cũng cho biết cảnh sát và công tố viên phụ trách đã rất miễn cưỡng khi điều tra vụ án mà thậm chí không một máy quay nào của CCTV tại Şentepe được kiểm tra để tìm kiếm các hình ảnh ghi lại được của chồng bà.

Turgut Çapan, không được nhìn thấy trong 21 ngày  

Turgut Çapan, cựu nhân viên của trường đại học Turgut Özal, bị chính phủ đóng cửa do có quan hệ với phong trào Gulen, bị bắt cóc vào ngày 31 tháng 3, theo vợ ông Ülkü Çapan, người đang điều hành một tài khoản Twitter nổi tiếng lên tiếng.

Ülkü cũng phát hành một video clip trong đó bà giải thích chi tiết về câu chuyện. Bà nói một người bạn của chồng bà đã ghé thăm nhà vào ngày 1 tháng 4 và nói rằng Turgut đã bị bắt cóc.

Theo ông Mahmut Ozpinar, cựu giáo sư tại Đại học Turgut Ozal đã bị đóng cửa, Turgut là trưởng Phòng Văn hoá, Thể thao và Nghệ thuật tại trường đại học cho đến khi chính phủ đóng cửa.     

Mesut Geçer, không được nhìn thấy trong 50 ngày

Mesut Geçer làm việc tại Cơ quan Tình báo Quốc gia (MIT) cho tới khi ông bị sa thải như là một phần của cuộc đàn áp sau đảo chính của chính phủ.

Chiếc xe của ông đã bị dừng lại và ông được đưa tin đã bị bắt cóc tại xã Çakırlar thuộc huyện Yenimahalle, tỉnh Ankara vào cuối tháng 3 năm nay.

Theo Aktifhaber, các thành viên trong gia đình ông đã gặp khó khăn trong việc nộp đơn thỉnh cầu để hỏi về nơi ở của Geçer khi các viên chức thường từ chối hợp tác với họ.

 

Hüseyin Kötüce, không được nhìn thấy trong 81 ngày

Hüseyin Kötüce, một nhân viên của BTİK, được đưa tin đã bị bắt cóc tại bãi đậu xe của ga tàu điện ngầm Batikent ở Ankara sau khi ông rời khỏi nơi làm việc vào tháng Hai năm nay.

Các thành viên trong gia đình tìm thấy chiếc áo khoác của ông và một chiếc bánh mà ông đã mua, trong chiếc xe của Geçer, đậu trong bãi đậu xe.

Mặc dù có yêu cầu liên tục, các thành viên trong gia đình đã không thể yêu cầu cảnh sát thực hiện được kiểm tra dấu vân tay trên xe trong khi không có thước phim nào của CCTV được đưa ra.

 

Mustafa Özgür Gültekin, không được nhìn thấy trong 120 ngày

Mustafa Özgür Gültekin, một nhân viên của Cơ quan Cạnh tranh, đã bị ít nhất bốn chiếc xe ô tô đi theo đến một cửa hàng tiện lợi ở khu phố Beştepe của Ankara lúc 18h15 tối ngày 21 tháng 12 năm 2016.

Ngay sau khi Gültekin ra khỏi cửa hàng, ông đã bị một nhóm người bao vây sau đó buộc ông phải vào một chiếc xe vận tải hiệu Volkswagen với những cửa sổ được phủ màu.

Đến nay, các thành viên trong gia đình đã xoay xở có được các thước phim của CCTV gần đó trong đó Gültekin được nhìn thấy đã bị ép buộc vào xe.

 

 Ayhan Oran, không được nhìn thấy trong 171 ngày

Bắt đầu làm việc tại MIT năm 2005, Oran đã bị sa thải vì những cáo buộc có quan hệ với phong trào này vào ngày 2 tháng 8 năm ngoái.

Ông được nhìn thấy lần cuối cùng khi rời khỏi căn nhà ông đang sống, vào lúc 12h38 chiều ngày 1 tháng 11 năm ngoái. Tín hiệu điện thoại của ông chỉ hoạt động trước 16h00 chiều cùng ngày. Trong khi không có tiền trong túi, thậm chí ông cũng không chia tay vợ trước khi ra ngoài, Saygı Öztürk, nhà bình luận của Sözcü cho biết.

Oran làm việc tại các tỉnh Şırnak và Diyarbakır của Thổ Nhĩ Kỳ cũng như ở Hy Lạp.

 

Trong khi đó, Evrensel, tờ nhật báo cánh tả của Thổ Nhĩ Kỳ, đã đưa tin vào ngày 10 tháng 1 rằng Zeynep Tunçel, một độc giả và nhà phân phối, đã bị một nhóm người không xác định, những người đã cáo buộc bà chống lại chính phủ, bắt cóc và đánh đập.

Ngoài ra, một người đàn ông Ankara tên là Sunay Elmas cũng được đưa tin đã bị bắt cóc, nhưng đây là trường hợp đặc biệt xảy ra vào ngày 27 tháng 1 năm 2016. Aktifhaber đưa tin Elmas cũng bị ép buộc vào một chiếc xe vận tải Volkswagen với các cửa sổ phủ màu. Gia đình Elmas đã không nghe được tin tức gì từ ông trong 450 ngày.